Cuộc Chiến Tuổi Dậy Thì

Share:
Lần đầu tiên có một người mẹ lôi vớ tần tật những mẩu truyện không lấygì làm hay ho trong suốt thời gian mới lớn của cậu nam nhi để in thànhsách.

*
Lần đầu tiên có một người mẹ lôi tất tần tật những mẩu chuyện không mang gì làm cho hay ho trong suốt thời gian dậy thì của cậu nam nhi để in thành sách.

Bạn đang đọc: Cuộc chiến tuổi dậy thì

Hiện nay, sách viết về dạy con lứa tuổi mầm non, nhi đồng tương đối nhiều, nhưng sách về lứa tuổi dậy thì lại hơi khó kiếm. Vị vậy, cuốn "Cuộc chiến tuổi dậy thì" tức thì khi trình làng đã tạo ra một cơn sốt nho bé dại với đa số phụ huynh gồm con ở lứa tuổi độ ẩm ương.

Tác đưa của cuốn sách giản dị, hấp dẫn này là PGS.TS Nguyễn Thị Phương Hoa (Trường ĐH ngoại ngữ, ĐHQG Hà Nội). Trong sách không phải là đa số chia sẻ, đối chiếu học thuật của một công ty khoa học, cơ mà là những mẩu truyện có thật đúc kết từ 6 năm "sống chung" cùng với "cơn lũ" tuổi dậy thì của cậu con trai.

TS Nguyễn Thị Phương Hoa: "Tôi đã phải rên lên rằng “Ước mơ lớn nhất của mẹ sau đây là con đẻ ra được một thằng như con, để con được hưởng thụ nó”…”.

Cái tuổi nhưng như chị viết là "lúc tươi lúc héo, như một bức tranh lập thể đủ hình khối, lắm nhan sắc màu, thật cạnh tranh đọc, lắm lúc hoang mang, xuất xắc vọng, lúc lại tưởng ngàng, xúc động...". Nó khiến cho tất cả những người mẹ luôn trong bốn thế “3 sẵn sàng”: sẵn sàng chịu đựng, chuẩn bị sẵn sàng ứng phó và sẵn sàng "câm điếc"...

Không chỉ “chiến” cùng với con, tôi còn yêu cầu “chiến” cả cùng với chồng

Chị Phương Hoa chia sẻ rằng “Cuộc chiến tuổi dậy thì bao gồm ba cuộc khủng hoảng: giữa đứa trẻ con chiến với phụ vương mẹ, bố mẹ “chiến” lại cùng với nó và đứa trẻ buộc phải chiến với bao gồm những chuyển đổi về vai trung phong sinh lý diễn ra trong bản thân nó".

- Tuổi dậy thì là giai đoạn rủi ro khủng hoảng nhất trong thừa trình trở nên tân tiến của mỗi đứa trẻ. Tuy vậy điều này được ra mắt khác nhau ở tùy theo đứa trẻ. Vào đó, những xích míc giữa trẻ cùng chính bản thân nó trong cuộc sống tinh thần, vai trung phong lý, cảm xúc, tâm sinh lý được xem như là “nội chiến”.

Ở giai đoạn trẻ con chưa qua tín đồ lớn chưa tới, đứa trẻ con trở nên rất rất đáng thương lúc bị rơi vào tương đối nhiều cuộc phệ hoảng: khủng hoảng rủi ro giá trị, khủng hoảng niềm tin, béo hoảng trong những mối quan hệ bạn bè, thậm chí xảy ra không ít xung bỗng dưng trong quan hệ các bạn bè, khủng hoảng thần tượng ...

Không nên đứa trẻ nào cũng tìm kiếm được cách giải quyết những rủi ro khủng hoảng này.

Trẻ thấy dằn vặt, đau đớn đầy mâu thuẫn. Trong khi đó, trẻ con vẫn từng ngày phải đối diện với các áp lực từ bỏ thầy cô, từ công ty trường, từ ba mẹ.

Cuộc “nội chiến” chính vì như vậy mà thêm căng thẳng. Và đó cũng là lên đường để “châm ngòi” mang đến những trận đánh của trẻ con với ba mẹ.

Vậy thì bố mẹ nên có tác dụng gì?

- Nó “chiến” cùng với mình ko nhẽ mình ko “chiến” lại? call là “chiến” lại thôi, chứ thực chất là bố mẹ giúp nhỏ chiến thắng phiên bản thân. Điểm yếu đuối của tuổi dậy cho nên tính hưng phấn không nhỏ - dễ dàng nổi nóng, khả năng kiềm chế kém, khó điều hành và kiểm soát hành vi. Phụ huynh cần gồm sự giúp đỡ để bé bình tĩnh lại.

Có tận tía “cuộc chiến” với đứa trẻ tuổi dậy thì. Vậy thì cuộc chiến nào là “khốc liệt” nhất, nhưng nếu lỡ thua kém thì hậu quả đang ra sao?

- Theo tôi, đó là “cuộc chiến” giữa bố mẹ với con, sẽ giúp đỡ cho con vượt qua với hóa giải những mâu thuẫn, rủi ro khủng hoảng trong nội tại của bé và cả những mâu thuẫn con đặt ra cho cha mẹ nữa.

Con láo láo, rét nảy, chả lẽ cha mẹ cứ để thế? Vậy mới bắt buộc đến cha mẹ, cùng thường lỗi là do bố mẹ không biết cách.

Đã có lúc nào chị cảm thấy thất vọng muốn buông tay không? Và tại sao chị lại không làm cho thế?

- À, đã có lúc tôi ý muốn buông tay vì chưng không thể chịu đựng đựng được nữa.

Tôi lại còn stress vì ông ck tôi chiều con lắm.

Và cũng chính vì thế, với tôi, còn có thêm một “cuộc chiến” nữa.

Lại còn “cuộc chiến” như thế nào nữa chị?

- Là giữa tôi với ông chồng.

“Cuộc chiến” này còn có vẻ… tuyệt đây!

- không một ai như ông xã tôi, ông ấy yêu nhỏ một giải pháp “điên rồ”, theo phong cách của đàn bà yêu con. Thằng bé xíu 91 kg, mông kiên cố cũng bằng một nửa bộ bàn này rồi nhưng mà ông ấy còn cứ cả ngày hôn với hít, rồi xoa mông xoa lưng nó. Bảo cho nhỏ ị trên tay khéo ông ấy cũng chấp nhận luôn…

Ra khỏi nhà, cứ mang lại cơ quan liêu là cha gọi năng lượng điện về “Con trai của tía đang làm gì thế? cha nhớ con trai quá”. Ông ông chồng tôi chỉ tới bệnh viện rồi về nhà… ngắm con. Đừng ai động vào nhỏ ông ý.

Mà ck tôi luôn hy sinh vô điều kiện nên nhỏ sinh ích kỷ. Chồng chiều con quá bắt buộc tôi không chịu đựng nổi. Bản thân nói một đằng nó có tác dụng một nẻo, cứ nhâng nhâng có sợ chị em đâu chính vì nó có hậu phương bền vững là cha rồi.

Con không chịu làm việc nhà. Tôi bảo nhỏ “Muốn ăn thì phải làm”, và nhất quyết không đun nấu nữa. Tôi vừa để nhà bếp nguội là ông chồng bê đồ ăn về chật kín đáo tủ lạnh, toàn vật dụng ngon nhất siêu thị. Vậy thì nhỏ còn sợ gì nữa, đúng không? Mở tủ giá buốt ra mà bực chẳng thể tả.

Ông chồng tôi cứ hồn nhiên nhận định rằng “Tôi sinh sống tử tế như thế này chả có nguyên nhân gì nhỏ tôi lại hư”. Ông ấy xuyên suốt ngày lăn lộn ở dịch viện, bệnh nhân gọi là đi bất kỳ giờ giấc. Tôi cực kỳ ủng hộ, mà lại cũng phải bảo chồng “Ba tử tế, thân thiện với người bị bệnh thì rất tốt thôi nhưng bố phải hãy nhớ là không tất cả bệnh nhân nào đưa con tía đi cai nghiện đâu, cũng chẳng bao gồm bệnh nhân nào đưa cơm tù đến con ba đâu, nên cha cũng nên cân đối thời gian”.

Xem thêm: Xem Phim Mặt Trăng Ôm Mặt Trời Tập 1, Phim Mặt Trăng Ôm Mặt Trời (Htv2) (20 Tập)

Chỉ sau vụ nhỏ nghiện năng lượng điện tử mà lại bị nó dắt dây, che mắt, ông ấy mới nghe vợ, bắt đầu công dìm “Mẹ tinh thế, cái gì cũng biết”.

Nói chuyện với những học viên, nhiều người cũng ồ lên “Nhà em cũng thế”. đa số chúng ta phải “chiến” với ông chồng ngay trường đoản cú khi bé còn bé xíu tí teo.

Vì mình hiện ra nó

Quay quay trở về câu hỏi: vì sao chị không buông tay?

- đôi lúc điên lên, tôi sẽ định bỏ đi, thậm chí còn đã kiếm tìm thuê nhà để ở. Bụng bảo dạ: “Chồng bắt buộc rời con nửa milimet thì mình đi”…

Nhưng sau mới nghĩ: khi sinh con ra mình không hỏi nhỏ nó cũng muốn ra đời tuyệt không, mình cũng không hỏi nhỏ là con vẫn muốn là nhỏ của ba bà bầu hay không. Mình sinh bé ra vì chưng mình chứ không hề vì nó. Rồi cho đến khi sinh một người con khác cũng chẳng hỏi con có muốn làm anh, có tác dụng em “đứa” kia hay là không mà vô tình thành ra ruột thịt. Vì chưng vậy vẫn sinh nhỏ ra là mình đề xuất có trọng trách với con.

Những câu chuyện thể hiện chị là 1 trong những người phiên bản lĩnh, trẻ trung và tràn đầy năng lượng nhưng khi dạy con lại cực kỳ mềm mỏng, bền bỉ. Đó có phải là điều kiện cần của mỗi người làm cha, làm người mẹ trong quy trình nuôi nấng con cháu không?

- Đúng, dạy con cần duy nhất là mượt mỏng, bền bỉ. Bé mình nóng tính mình càng buộc phải mềm. Tôi cũng là người nóng tính nhưng vày con bắt buộc tôi đã chuyển đổi rất nhiều, tôi mượt tính đi và nói với con rất ngọt ngào.

Con hiệ tượng hay tỏ vẻ coi thường, mặc kệ lời thân phụ mẹ, nhưng mang đến khi béo thêm lên con sẽ hồi trọng tâm lại. Có thể lúc nào đó nó không muốn nhìn thấy, chưa muốn nhìn thấy, không muốn gật đầu nhưng một lúc lời nói, hành động yêu thương luôn được lặp đi tái diễn tôi nghĩ nỗ lực nào rồi con cũng biến thành nhận ra tình yêu phụ huynh dành đến mình.

Khi con cháu “điên” lên cách cực tốt là lặng lặng. Nói một câu thanh thanh nó ko nghe cách rất tốt là loại bỏ đi chỗ khác. Cứ nhằm nó như trái bóng tự xì hơi, chẳng thể nào căng mãi được đâu.

Ngoài 3 chữ “sẵn sàng”, tôi còn tồn tại 4 chữ “rất”: khôn cùng kiên trì, bền bỉ theo thời gian bỉ, khôn xiết nhẫn nằn nì và hết sức nguyên tắc.

Nguyên tắc chị đặt ra là gì?

- Là không chỉ là nói suông. Ví dụ, bé không mù què mẻ sứt thì ăn uống được nên làm được, không có lý bởi vì gì ba chị em phải phục vụ.

Có mẩu chuyện này: Hè lớp 11, tôi thuyết phục được nam nhi và cháu qua Đức tham quan mày mò dần để sẵn sàng tâm nỗ lực cho du học tập khi dứt lớp 12. Mục đích và chiến lược của chuyến hành trình đã thất bại trọn vẹn vì sự bái ơ với vô cảm của hai đứa. Nhì đứa như hai đụn thịt tay xăm xăm cái điện thoại cảm ứng thông minh để lướt nét hoặc ngồi xay phim… Đã phí tổn tiền, mất thời hạn lại còn rước thêm loại bực mình vì chưng thằng đàn ông còn thách thức trưng bên trên facebook “Chào thân ái với dí… vào đi du học. Đứa nào đi thì đi, ba không thèm đi”.

Tôi tức điên lên cơ mà nín nhịn, về nhà được mấy tuần mới nhẩn nha bảo nam nhi “Này con, như bà bầu biết thì không người nào có nghĩa vụ phải đi du học tập cả. Đây là ba chị em đã tạo đk cho chị Ti cùng chị Ti vẫn đi với thành công. Tía mẹ mong tạo điều kiện, cơ hội cho nhỏ nhưng con trọn vẹn có quyền từ bỏ chối. Con không tồn tại nghĩa vụ phải đi du học, cũng không người nào có nhiệm vụ phải học tập đại học. Rất nhiều người không học đại học vẫn sống khôn cùng đàng hoàng và tử tế. Con trọn vẹn có quyền khước từ thi đại học, con trọn vẹn có quyền từ chối kỳ thi xuất sắc nghiệp phổ thông. Con trọn vẹn có quyền đăng ký đi nhiệm vụ quân sự, nhưng thực ra không cần phải đăng ký người ta cũng điện thoại tư vấn vì nhỏ có sức mạnh tốt, lại ko cận thị… thời điểm nào con học cũng được, không vấn đề gì”…

Càng ép nó lại càng tưởng mình cần, mình sợ. Buộc phải cứ giữ lại tâm ráng thoải mái. Bỗng nhiên nó sẽ lên gân lên cốt, thấy mình rứa là nó xẹp. Chứ trường hợp mình “Mày đề xuất thế này, tao nuôi mày cơ mà mày quăng quật học à…”, là nó nuốm được huyệt “Sợ rồi nhé, chết ngay nhé”.

Đấy là qui định của tôi: “Mẹ không đuổi theo con nhé, mà lại chỉ tạo đk hỗ trợ. Bà bầu chìa tay ra, tuy thế con hoàn toàn có quyền trường đoản cú chối”. Tôi nói là làm cho thật đấy.

Chị có nhận định rằng mình yêu cầu thêm phần lớn điều gì nhằm nuôi dạy con trở thành người như chị mong muốn không?

- Đừng nói là bé mình thành tín đồ như mình muốn. Tôi nghĩ câu hỏi đúng bắt buộc là “Chị đã hỗ trợ con mình thành bạn như nó muốn chưa?”.

Nếu hỏi tôi mong muốn con thành người như thế nào, thì tôi chỉ ước muốn đơn giản con sẽ thành một công dân tốt, sống lối hoàng, tử tế, gồm một công ăn uống việc làm cho ổn định, thích hợp với cuộc sống, chấp nhận với công việc.

Chị dấn xét cố nào về tài năng “chiến đấu” của các phụ huynh việt nam hiện nay? Lời khuyên răn của “bậc tiền bối” là gì?

- với tôi, dạy con là trận đánh thực sự. Tôi không nhận xét gì về “các bố mẹ Việt Nam” đâu, bởi tôi quen rất ít đủ nhằm khái quát.

Nếu chỉ quan sát ra bạn bè người quen thuộc xung quanh, tôi thấy phụ thân mẹ hiện thời cũng uyên thâm hơn nhiều. Họ được tiếp xúc với khá nhiều nguồn thông tin, rất cầu thị, tìm các con đường, biện pháp thức, tra cứu hiểu triết lý quan điểm dạy con… Như TS Đặng Hoàng Giang nhấn xét hóm hỉnh rằng “Ngó Mỹ, dòm Nhật, hóng vì chưng Thái, chọn lọc nào đến ta?”.

Tôi nghĩ về phụ huynh ngày nay phần lớn có thái độ tráng lệ và trang nghiêm trong dạy dỗ con. Fan ta biết hại rồi, bởi bối cảnh xã hội bây giờ cái hay không hề ít nhưng dòng dở còn nhiều hơn, nên dậy con khó hơn trước.

Nhưng thành công hay là không tùy từng ngôi trường hợp. Trong môi trường thiên nhiên trí thức, người có con hư cũng ko ít. Có khá nhiều lý do thất bại trong vấn đề dạy con, như không tồn tại thời gian, hoặc đầu tư thời gian sai cách, hay thân mật bằng miếng nạp năng lượng cái mang chứ chưa phải đời sống tinh thần.

Ông ông chồng tôi nói cũng có phần đúng, là con sống trong thai không khí mái ấm gia đình có bố mẹ sống rất thật sạch sẽ và đàng hoàng thì không chắc nhỏ đã ngoan tuy nhiên nó cũng chịu tác động nhiều đấy.

Trẻ nhỏ rất tinh, bố mẹ sống thế nào con bắt gặp hết. Bởi vì thế, phụ huynh phải sống vô cùng gương mẫu.

Thời gian là thước đo, tuy nhiên cũng chỉ là thước đo đồ dùng chất, không phải thước đo cảm xúc. Ở bên bé nhiều chưa cứng cáp đã đọc con. Bao gồm bậc cha mẹ rất biết cách gần cận con, trong cả khi họ ở xa con. Phát âm nhau, chia sẻ với nhau, đấy mới là điều đặc trưng nhất.

Bài viết liên quan