Truyện Ngắn Về Người Lính

Share:
*

Người lũ ông mặc bộ quân phục nản lòng vai sẽ ngơ ngác trước sân ga, mong tìm tín đồ hỏi thăm. Chợt, một người lớn tuổi bước lại, hỏi:

- Chắc bác lần đầu đi thứ bay?

- Vâng ạ, thưa bà!

- bác có vé chưa? Định đi chuyến nào? mang lại tôi xem được không?

Người bọn ông hốt nhiên cảnh giác, nhìn cụ công cụ bà từ đầu cho chân, ko thấy bao gồm điều gì xứng đáng ngờ, đưa tấm vé cho bà cụ. Coi rồi, gắng nói:

- Chuyến cất cánh Vietjet đi Buôn Mê Thuột rồi. Để tôi dẫn bác lên gác làm thủ tục. - người lớn tuổi tỏ ra hết sức thông thạo, cởi vát.

Bạn đang đọc: Truyện ngắn về người lính

Người đàn ông cảm giác mình may mắn, chỉ câu hỏi đi theo bà cụ. Chấm dứt thủ tục đk chuyến bay, bà rứa dẫn khách mang lại hàng ghế trống, nói ngồi nghỉ ngơi tạm:

- Chốc nữa, bác bỏ ra xếp hàng ở cửa ngõ số 8 kia. Khoảng chừng nửa giờ đồng hồ nữa họ new cho vào bến, bác ạ. Bác bỏ vào Đắc Lắc dĩ nhiên thăm bạn nhà?

- Dạ! Tôi vào thăm nhà thông gia tương lai, định sắp lo việc cho các cháu ạ.

- chắn chắn hai nhà không lần làm sao

gặp mặt?

- Đúng thế, chưa đâu núm ạ. Xa quá... Kỳ này, công ty họ cứ hết năng lượng điện lại nhắn tin, còn mua cho cả vé đồ vật bay, giữ hộ bưu điện đến tận nhà. Nhân thể, tôi cũng định vào thăm lại chiến trường xưa, mới cố gắng đi một chuyến. - Ông bộc bệch kể.

Vừa lúc, tất cả tiếng loa thông báo, khách cất cánh chuyến Vietjet đi Buôn Mê Thuột xếp mặt hàng vào cửa số 8! Người đàn ông hơ hải chạy ra xếp hàng, hốt nhiên nhớ quay trở lại chào bà cụ, thì cầm đã loại bỏ từ bao giờ?!

Máy bay dừng trên sân băng. Người đàn ông vừa cách xuống sảnh ga, sẽ thấy bà rứa đứng đó, nói:

- bác bỏ đi theo tôi đi. Trường bay Buôn Mê Thuột ko đông, tuy vậy cũng dễ bị lạc đấy - cố kỉnh dẫn người lũ ông ra cửa, mang tới một xe pháo ô tô, nói - chiếc xe này vẫn đợi bác bỏ thì phải.

Người lũ ông ngồi vào xe thấy có fan lạ, cách ra với một cái nạng, hỏi:

- Ông về đâu?

- Tôi... - khách hàng ngơ ngác tìm quanh - Tôi đợi fan nhà ra đón.

- có phải ông thương hiệu Hùng. Cô giáo Hùng mến binh? - nhìn người lũ ông bị cụt cánh tay trái, theo lời đề cập của đứa cháu, fan trong xe ra hỏi. Khách ngạc nhiên, khẽ gật đầu.

- Tôi tên Phổ, nhì Phổ, ông nội tương lai của con cháu ông. Những cháu lúc này bận việc, kêu tôi ra đón. Mời ông lên xe cộ đi!

Khách tảo lại, tìm kiếm bà gắng để cám ơn, đang không thấy cầm đâu, vội hỏi:

- bao gồm bà cố gắng vừa dẫn tôi mang lại đây. Gắng đi đâu nhanh thế...?

- Bà thay nào? Tôi bao gồm thấy đâu?

- Bà nuốm đi cùng chuyến bay. Cụ cẩn trọng lắm, giúp tôi đăng ký chuyến bay, lại dẫn tôi ra đây. Còn chưa kịp cám ơn, vậy đã đi rồi. - Cả hai hầu như ngạc nhiên, nuối tiếc.

Hai Phổ cũng thổn thức lưu giữ lại một câu chuyện. Đầu nhoáng nghĩ, giá chỉ ông Hùng đây là người năm ấy, thì hôm nay ta gặp gỡ duyên kỳ ngộ. Nhưng biết đâu, bỗng Hai Phổ đơ mình nghĩ, nó lại là chuyện không may cho việc kết hôn của nhì đứa thì sao? Ngày cam kết kết hiệp định Paris về Việt Nam, vào trận thất thủ sống đồn Đức Cơ, tiểu đoàn lính non sông của ông bị vỡ trận, quan liêu thầy Mỹ ko thương tiếc, đến máy bay ném bom bài trừ trận địa. Ông may mắn được một bộ đội Bắc Việt cứu giúp sống. Cơ mà ngày ấy lạ thiệt, không có bất kì ai hỏi thương hiệu ai. Ông ấy không vướng lại một cái địa chỉ. Để gần hết cuộc đời, ông đi tìm kiếm ân nhân cứu giúp mạng như tìm kim đáy biển. Mà lại chuyện xứng đáng lo là, liệu một ông cùng sản giống nòi ngày ấy, bây giờ có chịu nhận thông gia với cùng một kẻ đã từng có lần bị coi là nợ máu, chào bán nước như ông? Nghĩ mang lại đây, hai Phổ buông ra một chiếc thở dài, mắt thoải mái và tự nhiên tối lại.

Xe ngừng bánh giữa khu đồi cafe bát ngát. Một rừng hoa white ngần, mừi hương ngào ngạt trùm lên ngôi biệt thự hạng sang khang trang. Nhị Phổ bước ra mở cửa cho khách, đón vào nhà. Khách bỗng nhiên nhìn lên tấm ảnh treo trên chén hương lag mình, hết soi mắt phía trên tấm ảnh, lại nhìn từ đầu đến chân người lũ ông tay kháng nạng vẫn đứng bên cạnh, khiến Hai Phổ ngỡ ngàng.

- Là bà cụ? - Khách đột tròn đôi mắt thốt lên điều bất ngờ.

- Là ông ấy thật sao? - chủ

nhà cũng nhận ra điều gì đó, trường đoản cú nói một mình.

- Bà cố gắng trong hình ảnh sáng hiện nay đã bay thuộc tôi? - khách hàng nói khôn cùng tự nhiên.

Xem thêm: So Sánh Iphone 6S Và 6 Plus : Nên Mua Máy Nào Sẽ Tốt Hơn? Compare Apple Iphone 6 Plus Vs

- bà mẹ tôi mất giải pháp đây hai năm rồi!

- không phải! Cặp mắt bà quan sát tôi, tôi nhớ như in mà. Tấm hình ảnh này, bên cạnh đó tôi vẫn thấy ngơi nghỉ đâu, từ thời điểm cách đó lâu lắm rồi?

- xác định là tư mươi sáu năm, một tháng trước thời điểm ngày ký kết hiệp định Paris ạ, thưa ông! - nhì Phổ đã khẳng định, ông Hùng đây là người ấy năm xưa.

Minh họa: Tân Hà

Nhận ra ân nhân đã cứu vãn mạng mình, hai Phổ biến hóa cách xưng hô, gọi con cháu lên lần lượt cúi đầu. Khách xin phép thắp cho người trong ảnh nén hương.

Hai ly cafe tí tách nhỏ tuổi giọt. Nhì người lũ ông thuộc hồi tưởng về một thừa khứ. Đại đội trưởng Hùng bổi hổi nhớ lại, ông tòng ngũ theo lệnh tổng động viên khi đang chũm phấn đứng bên trên bục đơn vị trường. Sau những kinh nghiệm chiến đấu nghỉ ngơi chiến trường, quân nhóm giao mang lại ông một đại đội tuổi teen ưu tú. Ông luôn luôn ý thức, đằng sau những chiến sỹ là những người dân cha, tín đồ mẹ, tín đồ vợ, đầy đủ đứa trẻ em thơ nhức đáu từng giờ ngóng ck con, phụ thân anh bản thân từ mặt trận trở về. Ông quý mỗi viên đạn trong chiến trường thế nào, cũng quý đa số giọt máu, mẩu xương của chiến sỹ như thế. Ký kết ức thêm một lần hiện nay về. Ông Hùng kể:

- Trận ấy, bên phía quân ta tất cả nhiệm vụ, - sự chợt ngột khiến cho ông Hùng giữ khoảng cách xưng hô - tàn phá đồn Đức Cơ, mở con đường cho planer đánh mang đến ngụy nhào, sau khoản thời gian Hiệp định Paris bắt người Mỹ rút quân.

- Tui nhớ mà. - hai Phổ góp vào câu chuyện - Đức Cơ có hệ thống đồn bốt do người Mỹ không tiếc xi măng, sắt thép để kiến thiết đó. Đồn này có nhiệm vụ kiểm tỏa nhỏ Đường 21, con đường chiến lược từ Tây Nguyên ra biển, đồng thời ngăn chặn cộng quân Bắc Việt từ bên Lào, Căm-pu-chia về mặt trận miền Nam. 1 căn cứ nhỏ tuổi như lòng bàn tay, lại sở hữu một khối hệ thống hầm hào khôn xiết kiên cố: Hào kháng xe tăng sâu ngập đầu fan đó. Thép gai lẳng nhẳng mấy tầng mấy lớp bao quanh. Chưa kể, xung quanh còn có các kích cỡ pháo từ địa thế căn cứ Thanh An, Tân Cảnh, Chương Nghé, Đồn Tằm chi viện trong phần đông thời tiết. Zậy mà, người Mỹ còn bắt lính nước nhà cắm một đái đoàn biệt động tinh nhuệ nhất ở đó...!

- ngay gần hai hôm sớm giành đơ từng thước đất, dồn nhau từng mét chiến hào, - Ông Hùng ghi nhớ lại - quân giải phóng bọn chúng tôi cai quản hầu hết trận địa. Sót lại khu hầm chỉ huy để lên trên đỉnh đồi, với hệ thống lô cốt ngầm, có các ụ súng đại liên phun ra không tiếc đạn, chưa bóc đi được. Thốt nhiên một chiếc máy bay trinh sát HU1A xuất hiện. Tôi kịp lệnh đến đại team lập tức trong thời điểm tạm thời rút quân. Vừa lúc, đông đảo loạt pháo từ các nơi cứ nắm giã xuống khu vực đồi. Lũ lính vào đồn không chống chịu nổi nhiệt, nhảy thoát ra khỏi công sự la hét, gào thét, kêu trời, chửi bới lũ chỉ huy. Vừa ngớt tiếng pháo, một tốp máy cất cánh đến giội bom. Đất trời Đức Cơ nổ tung, bụi cất cánh mù mịt, lửa cao ngùn ngụt phủ lên trận địa. Rồi từ bỏ nhiên, ta không còn hay biếtgì nữa.

... Khi tỉnh dậy, - ông Hùng cũng bình tĩnh trở lại, đổi phương pháp xưng hô - hồi thọ tôi new nhận ra, tôi bị rơi cùng bị vùi lấp dưới góc hào kháng tăng, body đau đớn, rát bỏng, bị thương nghỉ ngơi cánh tay. Tôi xoay xở mãi mới leo lên được. Một cảnh tượng bày ra trước mắt khiến tôi gào thét lên như một tín đồ điên. Trận địa chỉ còn lại một vài ba đám khói, cùng rất mùi khét tởm người. Đây đó, những cỗ xương người cháy black thui còn ở ôm khẩu súng Mỹ AR15. Không hiểu biết nhiều sao, lòng căm hờn đến đồng bào sôi lên, tôi giơ súng lên trời, kéo hết hộp đạn, nguyền rủa quân xâm lược, bầy bán nước man rợ đã thiêu chết những người lính trung thành với chúng, là đồng bào của mình.

- người Mỹ có thói núm đó. Bọn họ

che che những lose với báo chí bằng cách dội bom cháy! - hai Phổ góp chuyện.

- bất chợt tôi nghe đâu đó bao gồm tiếng rên khẽ, rồi ú ớ kêu cứu. Tôi đến, nửa tín đồ anh ta vùi trong đất. Nửa mặt trên, quần áo cháy nham nhở. Một ống chân không còn nữa. Tôi moi anh ta lên, thì là 1 trong những tên trung úy quân đội vn Cộng Hòa.

- Là tui, gồm đúng không?

- Sao tôi biết được. Nhưng đúng là, mỗi bản thân anh ta còn sống sót thôi.

- Tui lưu giữ ra rồi. Ông còn lần từng chiếc cha lô cháy dở, tra cứu bông gạc từ bỏ băng bó vệt thương cho ông, cho tất cả tui, lại tìm thay cỗ áo lính việt nam Cộng Hòa cháy dở, bắt tui bò đi. Khi tui đau quá ngất xỉu xỉu, ông kẹ vai, hễ viên, dìu tui đi. Phân vân bao nhiêu lần tui vật nài nỉ xin ông một viên đạn vào đầu, dẫu vậy ông một mực không chịu. Mới biết, cộng sản các ông lúc nào cũng gan lỳ một cây, ha!

- nghĩ về đến bạn bè của tôi đã hy sinh, lũ sỹ quan những anh số đông đáng nghìn lần chết. Mà lại tôi ko thể phun chết một kẻ bị thương, sẽ giơ tay đầu hàng, vẫn kêu cứu. Tốt nhất là, anh lại bị chủ yếu người của những anh, quan lại thầy của chính bản thân mình tiêu diệt.

- Thưa ông! Tui còn nhớ, những lần cái nhức từ chân cụt, chiếc rát từ những vết rộp thốc lên ngực, thắt vào tim, dàn ra đỉnh đầu. Tôi chắp tay nguyện cầu chúa ban mang lại tôi dòng chết. Tôi lại bất mãn, không chịu để ông dìu đi.

- Anh còn ghi nhớ hôm ấy, anh lải nhải nói phần đông gì không?

- không nhớ được hết, thưa ông!

- Một lần, anh nhất quyết tụt khỏi vai tôi, đưa cho tôi khẩu súng ngắn với túi ny lông quấn giấy tờ, có cả tấm hình kia, rồi nói: - “Trong này chỉ còn một viên đạn. Tui để giành riêng cho mình. Tui nghìn lần lạy ông. Ông bắn vào đầu tui đi, mang đến tui được về với chúa, về thế giới bên kia. Sách vở và giấy tờ đây, tui nhờ ông đem đến cho má tui, rồi nói với bà ấy, mồ tui chôn nghỉ ngơi đâu”. Tôi cũng khùng lên nói, anh cũng biết phun mà. Chỉ cần đặt đầu súng cạnh sở hữu tai, xiết cò là xong…!

- Đúng thế! Tui lưu giữ ra rồi. Chủ yếu ông đã nói, tui đáng ngàn lần chết. Nhưng mà tui bắt buộc sống, vì không tồn tại bà mẹ việt nam nào mong con mình bỏ mạng ngoài chiến trường. Một tại sao tôi nhằm anh đề xuất sống nữa. Anh đề xuất sống để nói với nô lệ của anh rằng, quân lực cộng hòa, cùng quan thầy Mỹ đã sử dụng bom đạn Mỹ nhằm hủy diệt, thiêu sống những anh, những người dân lính trung thành với chủ với quốc gia như nỗ lực nào! người Mỹ coi ngụy quân, ngụy quyền những anh như con của giữ nhà thôi. Giữ bên không nổi, nó sẽ mang đập chết, đốt xác. Ấy là lẽ của kẻ xâm lược! Tui đau câu nói này lắm, ha! tuy thế ngẫm lại, ông nói đúng!

- Tôi lại cảm kích một lời nói khác của anh: - “Tui xứng đáng ngàn lần chết, nhưng hy vọng được bị tiêu diệt trong tay cộng sản, để linh hồn tui sớm được khôn cùng thoát”! dịp ấy, kiên cố anh nghĩ, anh sẽ nợ huyết đồng bào mình?

- Chỉ lúc được ông cứu vớt sống, tui mới phân biệt điều đó, thưa ông! xuyên suốt phần đời còn lại của tui, cho tới ngày hôm nay, tui vẫn nguyện đi tìm ông. Ông bao gồm biết, lý do tui quăng quật thành phố, lên rất cao nguyên không? Má tui bắt đi đó. Bà nói: - cỗ đội những ông thường trở về thăm mặt trận xưa. Lên rất cao nguyên, tui đã có cơ hội tìm gặp lại ông. Tuy thế sau ngày đó, ông đã từng đi đâu?

- dựa vào bộ áo quần lính non sông nhặt được của các xác chết, ngày đó tôi gửi anh vào một căn cứ dã chiến của Chữ thập đỏ. Họ vẫn phẫu thuật vệt thương mang đến anh, cho tất cả tôi. Rồi tôi trốn lên núi tìm 1-1 vị. Tháng bố năm 1975, tôi thâm nhập chiến dịch giải phóng thành phố Buôn Mê Thuột. Sau ngày thống nhất, tôi về quê dạy học.

Khách nâng ly cafe nhấp môi, cảm động quan sát lên tấm ảnh. Bụng ông nghĩ, chuyện con cháu ông nhị Phổ bây giờ đòi lấy bởi được con cháu ông, mặc dù xa xôi cho thế, chắn chắn cũng từ ý nguyện của bà cầm cố trong ảnh. Tuy nhiên chuyện trăm năm, hai đứa bọn chúng nó phải thật lòng yêu nhau.

Bài viết liên quan